Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009

4/8.ko nhớ nữa

mấy ngày này ngồi ở nhà , buồn lắm , chán lắm. Muốn đi đêy đi đó, muốn đập phá, muốn bay nhảy tung tăng. Thé mà bị giam hãm.
he he . chị mà nghe chắc chị giết mình mất. Mình đã lựa chọn ra đây mà . có ai ép đâu cơ chứ , ko hối hận đâu nhá. Ở với chị, chị là bạn thân nhất đơi mình mà. quan trọng lắm ấy.
dù sao có j cứu rỗi tâm hồn con được không????
Đêm khuya quá, tối quá, nhưng ko im lặng. Đêm ngồi lắng nghe mọi thứ. Nghe tiếng rao hàng mỗi lần người nào đó đi ngang qua nhà. Khó nghe lắm ấy, nhưng vẫn rất "quyến rũ".Ở đây không nóng như ở nhà nhưng khó chịu, chẳng thoáng tí nào. chỉ có buổi đêm khi mọi xô bồ đi ngủ thì không khí mới nhích lên về độ trong sạch một tí. Buồn ghê!
Tắt đèn ùi. h thì im lặng hẳn, chị nằm ngủ chỏng chơ từ lúc nào. ngủ nhiều như heo ấy. vừa học vừa than thở. hi hi. ở gần chị mà vẫn nhớ chị , ở gần chị mới thấy ấm áp , cái hơi thở của gia đình mà hok bao h sợ quên hay bị quên.Nhạc ở đâu lại rống lên rồi, không thích cái không khí đang yên ả tự dưng lại bị phá bĩnh thế này ! Hừ mấy ông tầng 4 chết tiệt.
1 h 4 phút sáng rồi á! muộn quá ùi mà ko ngủ được. định đọc truyện rồi mới đi .hức phải đánh răng rửa mặt, blah blah lắm thứ nữa.
heizzzzz, tự dưng nhớ ba mẹ lắm.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét