Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

lúc này là lúc điên nhưng điên một cách có " tổ chức"

B: này Mình nghe nói..à hok Mình chắc chắn cậu đang có vấn đề j phải ko?
H: cậu muốn nói đến vấn đề j? bây h Mình có hơi nhiều vấn đề
B: Thứ làm cậu băn khoăn nhất????
H: Thế thì bây h Mình sợ...đang rất sợ............Mình hok thể kìm hãm nó và mỗi ngày Mình đều cố gắng quên đi nhưng chỉ cần nghỉ đến là Mình sợ. Mình muốn nói chuyện với ps nhưng....hok phải chính cậu đã ngăn Mình hay sao?Có phải cậu cũng đang chơi trò tử tế ? hừ
B:Mình chẳng làm j có lỗi. Cậu hok thể phủ nhận rằng nếu hok có Mình cậu sẽ gặp rất nhiều rắc rối.Bởi tMình quá hiểu cậu.Quá yếu đuối, uỷ mị và ngu ngơ, tin người quá.haha.Mình sẽ nói cho cậu biết một điều. CHính nỗi sợ hãi mà cậu đang gánh cũng chính vì câu, cậu suy nghĩ quá nhiều, không phải đã bao lần tớ nhắc nhở cậu rằng đừng sợ, cứ cố lên , đừng tạo áp lực....
H: cậu đúng là hok thể hiểu !đúng hok? Cậu nghĩ rằng những câu nói đó là thứ thuốc an thần chắc? Cạu có thể cảm nhận đc nỗi sợ hãi của Mình? và vì sao ư? Mình mệt mỏi , mỗi lần nghĩ đến tương lai , đến ngày trọng đại ấy , tớ lại chùn. lại phát hoảng, tớ khóc khi hình tượng ra cái cám cảnh thất bại của mình.Còn cậu cậu nói những điều vô nghĩa cũng bởi vì cậu vô cảm.Cậu chỉ là thứ biết nghĩ mà hok có cảm xúc ..
B:Cậu sẽ không muốn nghe điều này đâu.Nhưng sự thật cậu sợ ko phải chính vì cậu hok tự tin vào sức học của mình sao. Cậu đã tỉ tê, ủ ê .Chính cậu dây dưa, chính cậu làm mất thời gian và giừo đây chính cậu dang đánh mất lòng tự tin. thế là cái quái quỷ j? Cậu nói Mình chỉ biết nghĩ và hok có cảm xúc? thế thì cậu là đứa lúc nào cũng chạy theo những cảm xúc vớ vẩn và hok cchịu suy nghĩ đấy!
H:....tớ....Chỉ vì.....tớ....Cậu biết là có quá nhiều mâu thuẫn phát sinh đúng ko? Cậu biết là tớ đã cố gắng đúng ko? nói đi.....Mình đã từ bỏ mọi cảm xúc " vớ vẩn" và tập trung.chỉ là mỗi lúc một mình những thứ ấy trỗi dậy,có ai biết đâu cơ chứ! Chẳng lẽ cậu cũng muốn dập tắt chúng? Nỗi sợ của Mình...Mình phải làm sao đây? Mình o biết! mù mịt quá.Dù momy nói mộtngàn lần về cái tương lai ấy.Thật sự nó quá tuyệt.Nhưng cậu biết ko? Mình vẫn sẽ là con số 0. Mình muốn khác đi.Mình muốn tự tìm lấy nó, thứ đó. Dù sao cũng phải bứt ra nơi này.ko phải sao? Cậu cũng muốn thế mà.
B: làm sao mà tớ có thể ko hiẻu đc. Cậu hay tớ đều hiểu rằng cả hai sẽ hok baoh phản bội nhau. Đó chính là lí do vì sao chúng ta luôn biết phải cùng sống như thế nào.Nghe này: đừng quá hồi hộp . Đừng nghĩ về tương lai .Hãy nghĩ về hiên tại. Cố gắng đi. Như jas nói ấy: hãy coi đây là cơ hội cuối cùng và dốc toàn lực ra cho nó. Dù thắng hay thua cậu cũng ko hối hận vì đã hok cố gắng .Đúng ko?
H: Đấy! chính bởi vì nó là cơ hội cuối cùng...
B: Khỉ thật! mình hok định nói ý đó. Hãy hiểu ...
H: hiểu rồi mà! Nhưng mình....
B: Chết tiệt! Đừng nhưng nữa. Mình ko thể hiểu sao cậu chứa cả núi những thứ vớ vẩn đó vậy.Ngốc! Sao hok quên đi, dù chút ít thôi. Mình biết cậu ko thể quên đc những lỗi lầm trong quá khứ, chũng làm cậu day dứt và cả cái cách họ nói về chúng ta trong tương lai.sẽ là sự thất vọng. Và Cậu biết rằng cậu k thể vượt qua bóng của người ấy. Cậu nghĩ rằng mình k nên đc sinh ra. ...Nhưng bây h cậu đang sống. 1 cuộc sống tốt. Chẳng ai là một người tiên đoán tài ba cả. Bản thân là thứ nắm bắt số phận .Ko phải là điều ngược lại đâu .Cậu làm sao biết đc cuộc sống của cậu là thất vọng hay là một thứ khác nếu cậu ko tiếp tục? Hàng chục lần khi thấy cạu bùng lên và làm' nó', rồi sợ hãi. Mình đã bất lực ko thể cản cậu. Cậu ngu ngốc lắm. Nhìn cậu đi.Những thứ ấy ghi cả chục năm sau như một bằng chứng về sự bốc đồng của cậu và sự nhu nhược của mình. Từ ngày đó mình đã thề k bao h cho phép cậu sử dụng những cảm xúc ấy một cách thiếu thận trọng. Mình đã phải cố gắng để kiểm soát mọi thứ! Mình cũng mệt mỏi nhưng mình vẫn sẽ mạnh mẽ. Chúng ta đều mạnh mẽ. Nếu cậu cho phép , dù chỉ một chút nhỏ nhoi, sự hèn nhát và yếu đuối len vào tâm trí cậu, thì mình k biết trụ đc bao lâu trc khi cũng bùng nổ như cậu trc đây.
H: Đúng! MÌnh thừa nhận mình ngu ngốc và uỷ mị. Cậu đã từng nói ko nên như thế. Những lần cầm nó , Mình biết cậu muốn dừng mình lại nhưng lúc đó mình đã quá....phù.Mình ko biết j cả. Mình luôn nghĩ rằng mình là đứa vứt đi của nhà này. Và chỉ một chút thất bại của mình sẽ đánh đổ mọi thứ, cả cái niềm tin của mình vào bản thân. Mình đang cố từng phút từng giây. Ước đc chạm đên ng` đó nhưng sao khó quá. chỉ có mơ thôi. Mình muốn nói chuyện với ps bao nhiêu nhưng cậu ấy , cách cậu ấy nói chuyện sao lạnh lùng, hững hờ , quá ư lịch sự và xa cách. Mình muốn chia sẻ thật nhiều với cậu ấy. Nói chuyện với ps mình luôn cảm thấy bình tâm .Và cậu nhắc nhở mình rằng đừng bao h tin ai. Bởi cứ là con người đã là k thể tin đc. Nhưng mình tin lắm. Tin cậu ấy kinh khủng. Có lẽ h đây mình nên học cách dừng chia sẻ với cậu ấy thôi.
B: phù. tuỳ cậu thôi. Mình luôn bên cậu kiểm soát từng bước chân , nhịp thở của cậu. Nhớ nhé! Đừng mất tự chủ! Phải là mình, phải nắm số phận của mình.
H: chắc rồi. Phải cố gắng thôi.Nhưng còn biết bao nhiều điều tớ muốn nói....
(H: heart, B:brain)

2 nhận xét:

  1. Trò chuyện thú vị lắm! Cách này có vẻ hữu ích với nhiều người. Bọn mình là 2 trong số đó.:)

    Trả lờiXóa